Cà Phê: All Ground Up!
Về chúng tôỉ

Trong mục này

Tư Liệu

Chuyển sang...

Người huấn luyện

Jim Poirier

United States

Tôi là một thầy giáo người Mỹ. Năm nay tôi 57 tuổi. Tôi sinh ra trong một thị trấn nhỏ phía bắc bang New Hampshire. Sau khi học xong phổ thông, tôi học lên cao đẳng sư phạm ở một trường trong bang, sau đó lập gia đình và bắt đầu đi dạy học. Cương vị đầu tiên của tôi khi bước chân vào nghề giáo là dạy toán ở trường phổ thông White Mountain Regional ở Lancaster, New Hampshire.

Tới năm thứ hai thì vợ tôi có thai, và chúng tôi quyết định chuyển về quê cô ấy ở Lousiana để vợ tôi có thể sinh đứa con đầu lòng gần nhà. Ở đó tôi cũng tìm được một chỗ dạy toán cho một trường trung học mới thành lập, nên chúng tôi chuyển xuống miền nam ngay mùa hè năm đó.

Tới cuối năm đầu tiên ở địa điểm mới, tôi được mời đến dạy ở trường America International ở Torino Italy. Lời đề nghị quá hấp dẫn nên chúng tôi, tuy chỉ vừa chuyển xuống miền nam chưa đầy một năm, với đứa con gái còn rất bé, đã chuyển sang sống ở Torino. Ở đây, tôi vừa là thầy giáo dạy thể dục, tư vấn cho câu lạc bộ ảnh, lại vừa là giáo viên dạy toán và khoa học chính cho học sinh từ lớp 7 đến 12. Tôi chưa từng bao giờ lao động hăng say và yêu nghề như lúc ấy. Cho tới giờ tôi vẫn nhớ mặt từng học sinh của mình.

Khoá dạy ở Torino kết thúc sau hai năm, và tôi quay lại New Hampshire để hoàn thành nốt bằng Master của mình. Lúc đó tôi và vợ tôi đều đã quá mệt mỏi vì di chuyển chỗ ở nên đã nghĩ tới việc phải định cư ở một nơi nào đó. Vì vậy ngay sau khi lấy được bằng, tôi chấp nhận lời đề nghị làm giáo viên toán của trường Pinkerton, bắc New Hampshire. Chúng tôi mua nhà và sống ở đây cho tới bây giờ.

Trong suốt 30 năm ở Pinkerton, tôi đã thiết kế, giới thiệu và giảng dạy 9 giáo trình mới, đồng thời dạy học sinh về máy tính và mạng, thành lập và là giáo viên dạy môn tin học đầu tiên của trường. Hiện tôi dạy lập trình Visual Basic, C++ và Java.

Trong thời gian cuối này, tôi đã gặp Ammu. Em là một trong những học sinh lập trình xuất sắc nhất mà tôi từng biết. Tôi vô cùng khâm phục cô bé nhỏ tuổi này, không phải chỉ bởi kiến thức mà còn bởi tâm hồn của em nữa. Tôi còn có nhiều lời khen nữa dành cho Ammu, nhưng chắc tôi không nên lan man nữa. Vài tháng trước, Ammu có hỏi tôi về việc trở thành người huấn luyện cho đội của cô bé trong cuộc thi ThinkQuest. Tôi chưa từng làm vai trò huấn luyện này bao giờ, và tôi cũng nghĩ là mình không thể đảm đương nổi nên đã từ chối. Nhưng Ammu và cả mẹ cô vẫn tiếp tục nài nỉ . Và cho đến giờ tôi không hề hối hận vì mình đã nhận lời.

Tôi phải cảm ơn Ammu vì sự nài nỉ đó, vì tôi chẳng mất bao lâu để nhận ra rằng được làm việc với những người bạn trẻ này đúng là một vinh dự, một đặc ân đối với tôi. Tôi chưa bao giờ thấy một nhóm học sinh khăng khít và đoàn kết đến vậy. Chúng đều là những thí sinh thật năng động, sáng tạo, cầu toàn và lao động không biết mệt mỏi. Là một giáo viên, tôi cảm thấy vô cùng thoải mái khi ngồi ghế sau để nhìn bọn trẻ lái xe hơn là ngồi ghế trước và tự lái.

Vai trò của tôi trong đội là giúp hoàn thành và chỉnh sửa phần nội dung các em viết, lắng nghe và khích lệ chúng bất cứ khi nào có thể. Nhưng thực ra thì công việc đã được hoàn thành bởi:

  • chính các em, những người đã nghiên cứu, nảy ra các ý tưởng rồi từ đó phát triển chúng, và
  • bởi Carol, người đã liên kết cả đội, hướng sự chú ý vào những việc quan trọng, giúp chắc chắn rằng mọi người đều tự tin với công việc mình được giao cũng như chắc chắn rằng cả đội luôn giữ được kế hoạch ban đầu

Tôi rất muốn một ngày nào đó được gặp mặt từng thành viên trong đội để nói cho các em biết chúng đã ảnh hưởng đến tôi như thế nào, và tôi đã sung sướng và vinh dự đến thế nào khi làm việc với chúng. Các em quả là TUYỆT VỜI!

Phần đầu

Về chúng tôi

Bạn đang ở:
Trang chủ / Về chúng tôi / Người huấn luyện / Jim Poirier

Ghi Chép

In trang này

Giúp đỡ

Bản đồ trang web

Về chúng tôi

Cẩm Nang Rang Xay